Thứ Hai, 20 tháng 9, 2021

   MINH

   CHÂU

  TRI       

     ĐÔNG

Các Sáng Tác

    VTrăng



ÁNH TRĂNG

 

Ông giẳng ông giăng

Dạo này ra răng?

Có tròn vành vạch

Hay trốn trong chăn?

 

Những ngày không trăng

Mưa bụi giăng giăng

Cảnh buồn ủ rũ

Trăng ở đâu trăng?

 

Đêm thu sáng trăng

Trẻ con giung giăng

Rước đèn rước kiệu

Chân bước tung tăng

 

Người lớn lăng xăng

Bày tiệc thưởng trăng

Bánh nướng bánh dẻo

Cùng ấm trà thanh

 

Dưới ánh sáng trăng

Ngồi ngắm chị Hằng

Ánh ngà tỏa sáng

Rọi xuống trần gian

 

Ngồi mộng dưới trăng

Sầu muộn, băn khoăn

Trăng trên trời thẳm

Có thấu lòng chăng?

 

Thúy M  - 9/19/21

 

ÁNH NGUYỆT TRUNG THU

 

Trung Thu trăng lộng sắc vàng

Núi sông bừng sáng trần gian mỹ miều

Chị Hằng vành vạnh đáng yêu

Gợi hồn thi sĩ nguồn triều thơ dâng

Vì vu tiếng gió hoà ngân

Cỏ hoa rung động bâng khuâng rộn ràng

Hàng tre khóm trúc điệu đàng

Lung linh cành lá mơn man bóng ngà

Bên hiên bánh dẻo chung trà

Câu thơ Lục Bát hương pha ngọt ngào

Đêm thanh lòng bỗng dạt dào

Dường như ánh nguyệt trên cao mỉm cười…

 

    Phương Hoa -SEP 19th 2021


NỬA VẦNG TRĂNG LẠC

 

Lâu rồi dạ mãi nhớ quê!

Bồi hồi tưởng tượng trăng về với ta

Đó đây tựa thể chung nhà

Đèn giăng lấp lánh gần xa hãy vào

Xin mời tất cả vì sao

Hằng Nga, chú Cuội bảo nhau rộn ràng

Nghê thường điệp khúc trỗi vang

Xiêm y rực rỡ thiên đàng chẳng ngoa

Chuyền tay thưởng thức ly trà

Bánh ngon, mứt dẻo lời ca bắc cầu

Nghe hồn thanh thản gì đâu!

Vui cười khúc khích u sầu cũng tan

Dù cho một phút mơ màng

Nửa vầng trăng lạc dỗ an giấc nồng

Bao niềm cảm mến hoài mong

Ru đời viễn khách cõi lòng ngất ngây!

Dốc bầu rượu cẩm nào say

Lời yêu dạn dĩ vì ai lụy tình

Môi hồng chúm chím thật xinh

Bờ trăng tỏ rạng lung linh trước thềm

Vấn vương xao xuyến ngày đêm

Chừ nay mới hiểu thương em thiệt rồi!

 

Như Thu - 09/19/2021


 

Trăng Cô Đơn

 

Ta nhìn trăng tuốt ở trên cao

Sao trăng không nói một lời nào

Quanh trăng sương khói mây mờ phủ

Như cõi lòng ta buồn biết bao

 

Nhớ ánh trăng vàng xưa rất xưa

Những ngày anh đến đón và đưa

Hai đứa trong tay chân đếm bước

Trên bãi cát vàng sóng lưa thưa

 

Trăng sáng ngập lòng trăng sáng quá

Rọi cả đất trời biển bao la

Hồn ta chìm đắm trong ngây ngất

Môi mắt mỉm cười tim nở hoa

 

Ngày ấy xa rồi xa rất xa

Đêm nay trăng lẻ chỉ còn ta

Trăng không sáng tỏ như ngày trước

Mây mù sương phủ tình phôi pha...

 

        phamphanlang


GỞI ANH MỘT ÁNH TRĂNG THU.

 

Em sẽ gởi anh một ánh trăng,

Món qùa em để dành cả năm,

Trăng mùa Thu bao giờ cũng đẹp,

Mùa Thu đã đến rồi đó anh.

 

Anh có thao thức để đón trăng?

Mùa Thu rạo rực ở ngoài sân,

Tiếng chuông gió, gió mùa Thu đến,

Với mùi hoa hồng lúc nửa đêm.

 

Tình em đầy như ánh trăng rằm,

Trăng trên cao mà tình thì gần,

Ngắm trăng như có em bên cạnh,

Ánh trăng vàng soi một đêm thanh.

 

Trăng trung thu từ thời trẻ con,

Theo em cho đến khi lớn khôn,

Từ khi yêu anh em mơ ước,

Vầng trăng tròn đẹp tình nhân duyên.

 

 

 

 

Em không là ánh trăng mùa đông,

Trăng mùa đông mờ và xa xăm,

Chắc anh và em sẽ buồn lắm,

Sẽ lạnh vì chúng mình cách ngăn.

 

Em không là ánh trăng cuối mùa,

Nửa vầng trăng khuyết thấy bơ vơ,

Câu thơ tình nửa vời khắc khoải,

Ánh trăng nửa vời lòng mong chờ.

 

Cả đời em là ánh trăng Thu,

Gởi về anh những lời hẹn hò,

Dù anh và em không duyên nợ,

Em vẫn của anh như ước mơ.

 

Nguyễn Thị Thanh Dương -(Sept. 09, 2018)


NHỚ TRĂNG XƯA

 

Có một mùa Trăng rất xa xôi

Thuở bé thơ lên chín lên mười

Trăng về để lòng tôi nao nức

Phá cỗ trăng rằm thật là vui

 

Mẹ làm bánh nướng, bánh dẻo thơm

Ba mua cho tôi chiếc lồng đèn

Xanh xanh đỏ đỏ màu rực rỡ

Ngọn nến lung linh đẹp tuyệt vời

 

Hội đêm rằm bóng Trăng chơi vơi

Chú Cuội chị Hằng đang mỉm cười

Tôi và lũ bạn đi khắp xóm

Ô kìa, Trăng vẫn ở trên trời!!

 

Tôi đã ngắm Trăng với mộng mơ

Ước như trong chuyện cổ tích xưa

Được lên Cung Trăng chơi thỏa thích

Giấc ngủ đêm Thu với sao khuya

 

Ngày Trăng năm ấy đã lụi tàn

Quê hương tan tác cảnh ly tan

Ba tôi, mẹ tôi...không còn nữa

Nhìn Trăng, tôi khóc...nhớ mênh mang...


KimLoan


TRĂNG THU CÒN MỘT NỬA

 

Lấp ló ánh trăng Thu

Bơi theo dòng biển nhớ

Ngày ấy vui rạng rỡ

Kỷ niệm đẹp như mơ

 

Đêm Rằm khó thể ngơ

Xốn xao không thể ngủ

Ký ức đường phố cũ

Huyễn hoặc ánh trăng thơ

 

Hạnh phúc thay vào giờ

Trà thơm cùng hưởng bánh

Dù trời khuya rất lạnh

Khoảng sương trắng xa xăm

 

Hôm nay cũng trăng rằm

Nỗi buồn dâng cao vợi

Quê hương hoài ngóng đợi

Âm vang tiếng xưa đầy

 


Lơ lửng xám làn mây

Chờ Hằng, Cuội đêm vắng

Cây cỏ đang thầm lặng

Dăm lá rơi bên thềm

 

Đâu đây khúc nhạc êm

Sao lòng nghe ủ rũ

Trầm tư về lối cũ

Quạnh quẽ mùa Trung Thu

 

           Minh Thuý Thành Nội

               Tháng 9/19/2021


VỠ ÁNH TRĂNG THỀ

 

Đêm yên tĩnh lặng như tờ

Trăng buồn say ngủ sương mờ mịt rơi

Từ khi cách biệt đôi trời

Hồn đơn lạc nẽo vẫn vời vợi thương

Dư âm khúc nhạc đêm trường

Rừng khuya trở giấc giữa Mường, Mán xa

Đâu đây eo óc canh gà

Lòng nghe thương nhớ mái nhà ái ân

Tay nâng dĩ vãng ân cần

Một thời người đã quên dần hay sao?

Tìm trong ký ức hôm nào

Trăng thề đã vỡ niềm đau vẫn còn

Môi tôi giờ nhạt màu son

Hồn tôi lạc bước lối mòn đã đi

Trăng kia rơi lệ làm chi

Để cho thục nữ ướt mi tủi hờn!!!

 

VI VÂN



GUỐC BỎ QUÊN

 

Đêm qua ra bến nhìn trăng

Trăng sao đẹp quá đêm rằm nhớ nhung

Nhè nhẹ bắt bóng ung dung

Xôn xao ... mắc cỡ thẹn thùng nhìn quanh

Vội vàng bỏ trốn chạy nhanh

Sợ trăng nhìn thấy ... guốc đành để quên

Về nhà lòng bỗng buồn tênh

Guốc ơi chẳng biết ai hên nhặt ... đền

Mang vào chân được êm êm

Tình khua lốc cốc.... cho thêm vui đời

Nỗi buồn cũng nhẹ nhàng rơi

Guốc phơi tình nhớ quyện đời cùng trăng

 

Kim Oanh




GIẾNG TRĂNG

 

Soi mình trong đáy giếng

Bắt gặp mảnh trăng trong

Đem trăng vào giấc mộng

Trăng ru ngủ giấc nồng

 

Đêm sau trở lại giếng

Giếng lạnh lẽo trống không

Trăng không vào giấc mộng

Lòng buồn nhớ trăng trong

 

Cầu mong trăng vẫn trong

Vẫn sáng mãi trong lòng

Một ngày trăng trở lại

Giếng thôi hết chờ mong...

 

 Phamphanlang



    TÌNH CHÚ CUỘI GIÀ

 

            Anh là chú cuội đợi trăng rằm

            Ngàn năm em vẫn tuổi mười lăm

            Áo pha lê phủ mình bạch ngọc

            Em du dương bước nhập cung Hằng

 

            Anh để trâu ăn lúa người ta

            Ôm mối tình si ngủ gốc đa

            Em nhân chứng tình yêu thiên hạ

            Mà quên đi tình chú cuội già

 

            Cuộc tồn sinh là những viễn du

            Anh theo em phiêu lãng ngàn thu

            Tháng Tám Trung Thu mùa lễ hội

            Em vân du óng ả giữa trời

 

     Thế gian ví đẹp tựa Hằng Nga

            Dáng thanh mày đẹp nét kiêu sa

            Thi sĩ ôm trăng trầm đáy nước

            Biết bao người đắm nguyệt say hoa

 

            Riêng cuội hẩm hiu buồn tủi phận

            Góc trời dưới bóng một tàn cây

            Dù em có đến ngày nguyệt tận

            Anh vẫn say mê một khối tình

 

            Em có nghe tiếng hát trẻ thơ

            Chú cuội gìa ôm một giấc mơ

            Muốn lên cung trăng cười chú cuội

            Hãy hỏi ông trời mượn cái thang

           

 Lê Mỹ Hoàn

 

 



 

 

Thứ Bảy, 26 tháng 12, 2020

THƠ XƯỚNG HỌA

 CHÀO MỪNG BẠN ĐẾN VỚI MỘC HOA VIÊN

THƠ XƯỚNG  HỌA:  CAO MỴ NHÂN, PHAN KHÂM, CAO BỒI GIÀ, VÀ PHƯƠNG HOA


NGÀN SAU VẪN RU TÌNH

(Kính họa bài Chuyển Hoá của chị Cao Mỵ Nhân)

 

Đêm về nguyệt rạng một hồi lâu

Ảo não lòng ai vẫn ngập sầu

Nước đổ đầu gành tuôn ngấn lệ

Sương sà ngọn cỏ ánh ngời châu

Vì chưng hồn trải bên bờ suối

Nên để thơ rơi dưới bóng cầu

Tất tả gom về đem ủ lại

Ru tình ngân mãi đến ngàn sau


Phương Hoa - DEC 8th 2020

 

CHUYỂN HÓA

(Xướng)

 

Trời quang mây lặng đã từ lâu

Sao lại ngồi nghe tiếng gió sầu

Khắp chốn nắng vàng đan cánh mộng

Muôn nơi thơ ngọc nhả lời châu

Bàn tay vẫy gọi bao cung bậc

Âm điệu vang đưa mấy nhịp cầu

Người có thấy chăng vầng nhật nguyệt

Đang rời kiếp trước đến đời sau


Cao Mỵ Nhân

 

LẠC KHÚC TÌNH VƯƠNG

(Kính họa bài Tà Dương của nhà thơ Phan Khâm)

 

Bàng hoàng gió gọi níu vần dương

Chậm chút, đừng theo đến cuối đường!

Mượn dúm ráng hồng đan nỗi nhớ

Xin vài vân tím dệt niềm thương

Sao đang lỗi hẹn chim gào tuyết

Đành nỡ quên thề vạc khóc sương

Trọn kiếp ái ân đà lỗi nhịp

 Muôn đời lạc nốt khúc tình vương

Phương Hoa - DEC 8th, 2020

 

TÀ DƯƠNG

(Xướng)

 

 Dặm dài hoảng hốt bóng tà dương

Lê gót chân đau nửa đoạn đường

Lá rụng gió lùa run rẩy tiếc

Hoa rơi mưa phủ luyến lưu thương

Ngả lưng đêm xuống đen cơn mộng

Chợp mắt ngày lên trắng giọt sương

Tình nghĩa còn nhau xin giữ lại

Nơi nào giao điểm mối tơ vương


Phan Khâm

 

VÌ ĐÂU

(Kính họa bài Tết Sài Gòn 2020 của chị Cao Mỵ Nhân)

 

Ngàn hoa vẫn nở nơi vườn cũ

Ẩn hiện cành đào phủ dáng xưa

Tết đến phố phường thưa, ủ rũ

Xuân về đồi núi vắng, tiêu sơ

Người đi dạ thảm nhìn non nước 

Kẻ ở lòng đau ngắm cõi bờ

Cắn bút run tay nhoè nét ngọc

Nỗi sầu chất ngất quyện cung thơ


Phương Hoa - DEC 8th 2020

 

TẾT SÀI GÒN 2002

(Xướng)

 

Trở về tìm lại mùa xuân cũ

Thấp thoáng đào hoa lạt sắc xưa

Những cội mai già thêm khắc khổ

Vài phong pháo nhỏ mãi hoang sơ

Áo quần vá chắp rời dân tộc

Xe cộ đua chen vượt bến bờ

Chúc tụng qua loa cho có vẻ

Tết ơi, tâm sự nặng hồn thơ


Cao Mỵ Nhân

 

 TIẾNG QUỐC NÃO LÒNG

(Kính hoạ bài Kiếp Dã Tràng của nhà thơ Phan Khâm)

 

Tiếng quốc bi thương khiến đoạn tràng

Duyên lành sống với cõi nhân gian

Vì chưng kẻ ác gây nhà hoại

Tại bởi loài hung phá nước tan

Xây tổ nghìn năm nghìn nỗi khó

Chăm người vạn kiếp vạn điều nan

Đâu rồi chốn cũ đêm gào khóc

Lòng mãi xót xa tủi đá vàng

 

Phương Hoa - DEC 8th 2020

 

KIẾP DÃ TRÀNG

(Xướng)

 

Xe cát biển ơi kiếp dã tràng

Cả đời duyên nợ chốn trần gian

Giận hờn phút đó còn lưu luyến

Thương nhớ giờ đây đã xóa tan

Chân yếu sóng xô nào ngại khó

Lưng còng nước cuốn chẳng từ nan

Mãi hoài suốt tháng ngày như thế

Theo bóng thời gian cứ vội vàng


Phan Khâm

 

 

MÙA LỄ KHÔNG CÓ MẸ

(Tạm phỏng dịch bài thơ “Holidays Without Mom” của nhà thơ Phương Thúy)

 

Mùa lễ này Mẹ vắng nhà

Vì chưng bệnh lão cuốn xa Mẹ rồi

Viện Điều Dưỡng là cơ ngơi

Từ nay Mẹ phải tứ thời ở đây

 

Duy trì sự sống héo gầy

Ngẩn ngơ thần trí Mẹ xoay muôn chiều

Ánh nhìn trống rỗng hắt hiu

Mẹ nào nhận được con yêu, gia đình…

 

Ngồi bên cửa sổ lặng thinh

Mẹ ơi, có đợi nhà mình ghé qua?

Cuộc thay mùa mới diễn ra

Mẹ con có muốn tham gia vui đời?

 

Một mình đối diện tường vôi

Mẹ ơi, có sợ không người kề bên?

Tồn tại trên ngón tay quên

Mẹ còn suy nghĩ hiện lên trong lòng?

 

TV rộn rã góc phòng

Chương trình mùa lễ rực trong tuyệt vời

Màn hình lấp lánh gọi mời

Sao khuôn mặt Mẹ chẳng vui, vắng cười?

 

Phải điều ấy tốt cho người?

Cuộc sống vô cảm không lời trách than…

Đợi chờ, mong ước, giận hờn

Đã quên chẳng khóc, nghĩ buồn, bỏ rơi

 

Như viên đá cuội bên đời

Lăn theo con giốc Mẹ ơi, khi nào

Ngôi nhà vinh cửu đón chào

Mẹ nơi Cực Lạc ra vào an vui…

 

Phương Hoa – DEC 20th 2020

 

HOLIDAYS WITHOUT MOM

 

First time, Mom is not home for the holidays

The stroke and dementia had taken her away

Nursing facility is her new home

It keeps her there nights and days

 

Her body, withered and thin, sustains survival to bareness

Her mind is incomprehensive and spotty

Looking as everyone with the same blankness

Unable to recognize herself and family

 

By the windowsill in her room

Does she wait for family members to stop by?

Season changing unfolded outside

Does she want to be part of life

 

Alone, facing walls and darkness

Is she scared when no one is by her side?

Existence slowly slips through her fingers

Any thoughts running through her mind?

 

TV blasts in a distant corner

Holiday ads full of cheers and bright colors

Flashing on the screen, enticing good time together

Her face, missing joy, and desire – one wonders!

 

Maybe it’s best for her

Having an emotionless life

Not waiting and hoping, nor angry or sad

Therefore, she does not feel abandoned and cry

 

Such an insensate state – like a stone

Rolling down and down until it comes to rest

An eternal rest in a permanent home

For her sake, it might be best

 

Nguyễn Phương Thúy


MỪNG NOEL

(Kính họa bài Đông Tà Độc Hành của anh Cao Bồi Già)

 

Cuối thu dăm chiếc lá bên người

Suối biếc dập dờn cũng cuốn trôi

Tiếng vạc mênh mang chuyền cuối bãi

Lời ca bảng lãng vọng bên trời

Đông sang hồn thả đau buồn nhạt

Tuyết ghé chân dìm thống khổ vơi

Chào đón NOEL mừng Thánh Chúa

Giáo Đường rộn rã đuổi niềm côi

 

Phương Hoa – DEC 21st 2020

 

ĐÔNG TÀ ĐỘC HÀNH

 

Chiều đông gió cuốn lạnh thâm người

Mây bạc vô hồn lãng đãng trôi

Rã rượi gương hồ nghiêng bóng liễu

Buồn nao tiếng quạ vẳng lưng trời

Cố nhân  ngàn dặm còn  tin mỏi

Viễn khách  muôn trùng chửa bước vơi

Nhạc thánh Noel vang réo rắt

Càng vầy   nỗi chạnh gót chân côi…

CAO BỒI GIÀ

12-12-2020


Cành Hoa Nguyệt Quế

(Kính họa bài Người Dệt Mùa Xuân của anh Nhất Hùng - để tặng chị Cao Mỵ Nhân)

 

Cành hoa nguyệt quế tỏa hương gần

Văn Bút vườn thanh Cao Mỵ Nhân

Ngoắc gió thơ rơi nhanh tựa biến

Đùa trăng chữ trải lẹ như thần

Vì trang hiền thục xa lời thế

Bởi phận hòa nhu né chuyện trần

Hữu xạ tự danh thơm ngát chốn

Bao la tình bạn đẹp ngời xuân….


Phương Hoa – DEC 7th 2020

 

Người Dệt Mùa Xuân

(Kính tặng Nữ Sĩ Cao Mỵ Nhân)

 

Từ lâu đã nức tiếng xa gần

Nữ sĩ tài hoa Cao Mỵ Nhân

Phú đọc, câu từ như phú thánh

Thơ nghe, ý tứ tựa thơ thần

Một đời nhả ngọc, tươi trường bút

Trọn kiếp phun châu, thắm cõi trần

Danh mãi còn truyền văn học sử

Người đi thêu dệt những mùa xuân

 

Nhất Hùng

 

BUỐT GIÁ

(Kính họa bài MộT Chút Se Hồn của anh CBG)

 

Giá buốt ngoài trời đá trỗ hoa

Cành khô tuyết bám trắng như ngà

Lung linh khóm trúc quằn bên giậu

Bàng bạc chòm hoa rũ trước nhà

Tiếc nuối vì chưng lìa chốn cũ

Đau buồn tại bởi mất nhà xưa

Bốn mùa tám tiết đeo sầu nhớ

Thơ trải vài câu lệ đã nhòa

 

Phương Hoa – DEC 7th 2020

 

MỘT CHÚT SE HỒN

 

Đông giá trời sầu rải tuyết hoa

Trần gian trắng xóa sắc phau ngà

Trăng mờ gắng gượng cau nhan sắc

Gió rét lang thang gõ cửa nhà

Não nuột tiếng đàn nao thuở ấy

Vẩn vơ lòng gã nhớ quê xưa

Thương sao giọt nắng mai vườn cũ

Úp mặt trong tay , mắt chợt  …nhòa.

 

CAO BỒI GIÀ - 04-12-2020